Đây là những dòng tâm sự, trải lòng của mình muốn dành cho em trai của mình, những lời chưa từng nói ra. Bởi vậy mình xin phép được xưng mình mặc dù còn ít tuổi. Và nó dài, xin lỗi và cảm ơn sự kiên nhẫn của mọi người.

Hôm nay là 1 ngày khó khăn của chị em trai ạ. Chị lại ngồi nhớ về tuổi thơ của chúng ta…

Chị em mình sinh ra trong một cuộc hôn nhân sắp đặt, tình yêu từ 1 phía. Ngay từ bé chị đã không có kí ức hay kỉ niệm nào với bố, chị không rõ thời điểm ấy bố ở đâu nữa.

Kết hôn khi còn trẻ, bố thì đẹp trai, vẫn còn ham chơi, chị sinh ra mà không nhận được nhiều sự quan tâm hay yêu thương từ bố. Chị chỉ nhớ tuổi thơ của mình gắn liền với mẹ, một đứa con gái còi cọc nhưng ngoan ngoãn, chị biết làm tất cả công việc của 1 đứa trẻ ở quê: nấu cơm, chăn bò, cắt cỏ, chăn vịt, dong bò chưa thuần cho mẹ cày, bé xíu đã theo mẹ ra đồng, ngồi chơi 1 mình ngoan ngoãn, hay những ngày lạnh buốt ngồi nhặt hành với mẹ cho sáng sớm mẹ đi chợ, cay mắt mà vẫn chưa dám ngủ. Hồi ấy cũng cực lắm, cuộc sống chỉ nhớ có 2 mẹ con, mẹ thì vất vả làm cả ngày, mẹ chúng ta tuyệt vời lắm e ạ. Chị nhớ mẹ luôn nói những câu nói tận bây giờ chị chưa thể quên, khi giúp mẹ việc gì đó chị thường hay nói “ Mẹ ơi, con làm chẳng được bao nhiêu thế mẹ nhỉ”, mẹ thường nói ” ít nhưng không có con giúp mẹ làm mãi vẫn chưa xong”, nghe xong thấy mình giỏi lắm, lại cặm cụi cắt hành mai mẹ đi chợ dù mắt đã buồn ngủ rũ. 2 mẹ con cứ sống vậy, tuy vất vả nhưng chị vui lắm. Chị hồi đó chăm ngoan học giỏi, nghe lời mẹ, chẳng bù bây giờ em nhỉ.

Lớn hơn chút nhà mình chăn nuôi rồi bố làm ăn thua lỗ, bố chăm chỉ nhưng có lẽ chưa gặp may, nhà mình lại cõng 1 khoản nợ lớn ngân hàng. Lúc ấy chị nhớ mình 11,12 tuổi gì đó, còn em 5 tuổi. Làm ăn ở quê khó khăn, thương 2 đứa nhưng mẹ vẫn phải quyết định đi xuất khẩu lao động kiếm tiền trả nợ. Còn bố đi làm thuê, 2 đứa ở nhà cạnh nhà ông bà, nhờ ông bà chăm nom.

Lớp 6 nhưng chị biết làm hết mọi việc, giặt giũ quần áo cho 2 chị em, nấu cơm 2 chị em ăn, đưa em đi học, nhưng thường là ăn ở bên ông bà nội. Em trai chị thì ngoan lắm, chẳng bao giờ khóc đòi bố mẹ, chị nói gì cũng nghe. Theo chị đi chơi, theo chị lên rừng nhặt củi , có hôm ngủ mơ màng rồi mà chị ham xem phim lại lay dậy theo chị qua nhà hàng xóm coi ké, ngủ 1 giấc ở nhà họ xong chị xem xong lại theo chị về. Em của chị ngoan đến nối, sáng ra hỏi em ăn cái này được không, cái gì em cũng gật đầu, không bao giờ kén ăn, ăn xong chị chở em đi học, tối chị về muộn thì em đã đi nhờ bố mẹ của bạn hoặc người quen về. Em trai bé bỏng của chị khi ấy mới đi mẫu giáo, chị về học thấy đang ngồi cửa đợi chị, tối rồi, vịt đói kêu ăn, chị lại bảo chờ chị cho vịt ăn rồi nấu cơm 2 chị em ăn, em có chờ được không, em lại ngoan ngoãn ngồi chơi chờ chị. Em chị ngoan lắm, mùa đông 2 đứa ngủ với nhau, bàn chân bé xíu của em cứ rúc vào chân chị tìm hơi ấm, chị cứ tỉnh giữa đêm đắp lại chăn cho em vì em hay đạp ra giữa đêm. Có những ngày mưa bão, chị sợ sấm, sợ bóng tối lắm mà vẫn phải tỏ ra mạnh mẽ, nếu không em trai chị biết làm sao?

Chị nhận tiền mẹ gửi, đi đóng học cho em, chị là người nhỏ tuổi nhất đi họp phụ huynh, thầy cô quen, nên nhiều năm đi họp cũng không còn ai hỏi bố mẹ đâu.

Em trai chị thì ngoan nhất rồi, ngày em gãy tay vì đùa với bạn, bố vội về đưa em đi viện, chị về học cứ khóc dọc đường, hỏi em có đau không em chỉ lắc đầu, cứ cười chị khóc nhè. Hay lần trời mưa, chị về thấy em ở nhà, em bảo em về xin được vỏ bao bì của người ta lấy che mưa để về, chị cứ thế òa khóc. Em của chị sao lại thương đến vậy, em mới 5 tuổi.

Ngày chị ốm, em còn biết lấy khăn đắp trán cho chị, hỏi chị có sao không. Chị khi ấy nói với em” Thật vui vì có em trai”, em nói với chị “ Thật vui vì có chị gái”. Câu nói ấy làm chị nhớ tận bây giờ, và cả mãi sau này em ạ. Vui lắm.

Lớn hơn chút, có ngày 6h tối mà em chưa về học, chị lại đạp xe khắp nơi tìm, lại ngồi khóc vì sợ em làm sao. Lúc em về và bảo xe hỏng em với bạn chờ người ta cắt lúa về sửa cho, chị đã cầu nguyện xin có điều gì không hay hãy đổ hết lên chị, xin đừng làm gì em chị đau.

2 chị em mình cũng hay nô đùa, chị còn bé nên hay trêu em khóc, nghĩ lại giờ chị hối hận lắm, em còn chưa đủ thiệt thòi hay sao? Xin lỗi em của ngày ấy.

Tất cả mọi chuyện chị cứ nhớ như in, gần chục năm rồi mà nó cứ hiện rõ, về những tháng ngày chúng ta trải qua cùng nhau.

Bây giờ chị đã ra trường đi làm, em vào lớp 10, gia đình mình thì cũng đã khá giả hơn, không còn cảnh người ta vào đòi nợ, siết nợ mang hết đồ đi, lúc ấy nhiều khi thấy tội nghiệp 2 đứa trẻ con, vào hỏi bố mẹ không có nhà rồi họ lại về. Chúng ta không còn phải lo cái ăn cái mặc, không còn cảnh nợ nần. Cuộc sống đã khác xưa, em của chị học giỏi lắm, nhưng em cũng khác xưa. Em trầm, ít khi tâm sự với chị, chị hỏi em cũng chỉ trả lời và không nói nhiều. Chị là người sống tình cảm, mà sao vẫn không thể là nơi bầu bạn, chia sẻ tâm sự của em. Chị không có cách nào bước vào thế giới của em, hiểu em đang nghĩ gì, Nhiều khi em ngồi 1 góc, trông em buồn lắm, chị hỏi mà em nói không có gì, em cứ lầm lũi, chị sợ em chị có dấu hiệu của trầm cảm. Chị sợ lắm. Những tháng ngày lên Đại học, em ở nhà chú tiện cho việc học, chị thì mải mê cuộc sống Sv, gọi điện cho em ít hơn, quan tâm em ít hơn, mỗi lần gọi cũng chỉ nhắn nhủ vài câu, chị đã không hỏi han hôm nay em chị như thế nào, cuộc sống em có điều gì phiền lòng không? Chị tệ quá! Càng ngày chúng ta càng xa nhau.

Hóa ra em chị lớn rồi, em chị trầm và trưởng thành hơn, bây giờ em đã cao hơn chị 1 cái đầu. Chị đã sai khi lúc nào cũng nghĩ mình vẫn là đứa trẻ 12 tuổi, còn em là cậu em trai 5 tuổi bé bỏng theo chị mọi nơi ngày ấy, em bây giờ cũng có thế giới riêng của mình.

Bây giờ em cũng đã tâm sự với chị nhiều hơn, chị chưa phải người chị tốt nhưng chị sẽ cố gắng làm 1 người chị tốt hơn, một người bạn thật sự của em. Khi có điều gì buồn lòng, xin đừng giấu kín, hãy nói ra cùng chị. Chị viết những dòng này, có lẽ bây giờ em đọc được vẫn chưa hiểu hết những điều chị muốn nói, chị sẽ để đây khi em lớn hơn và gửi lại cho em. Chị muốn em biết, chị yêu và thương em nhiều, rất nhiều. Hôm nay chị đã nói ra, những lời được chôn giấu…

“ Có em trai thật vui”